Cập nhật:  11/04/2013 09:33:28 (GMT+7)  In bài này

Người hào phóng dễ thành công    

Giáo sư Grant lấy hình ảnh Tổng thống Abraham Lincoln làm ví dụ. Lincoln đã quên mình, rút khỏi cuộc đua Thượng viện vào năm 1830, nhường ghế cho đối thủ của mình. Và kết quả là ông đã chiến thắng trong cuộc bầu cứ năm sau với sự ủng hộ của Đảng đối lập.

 

Trong nhiều năm và nhiều cuốn sách  kinh doanh đã khuyên các Giám đốc điều hành rằng, để thành công họ phải chiến đấu đến cùng như các chiến sĩ trong đấu trường La Mã. Cuốn sách “Nghệ thuật của chiến tranh” của Jack Welch hướng dẫn các công nhân cổ trắng muốn thành công cần có những kỹ thuật của Ninja Nhật Bản. Còn cuốn “48 quy luật của quyền lực” của Robert Greene, thì khuyến khích các nhà quản lý thấm nhuần các nguyên tắc của chiến tranh.

 

 Nhưng giáo sư Adam Grant của trường Đại học Wharton nhận xét rằng “Đó là những cách giáo dục rất nghệ thuật nhưng tàn nhẫn”. Ông cho rằng những người thành công không nhất thiết phải là những chiến binh, phải thắng kẻ thù, phải bắt tù binh ... Mà những người làm việc vô vụ lợi sẽ có nhiều cơ hội thành công nhất. Thay vì tận dụng mối quen biết, thời gian, thông tin để kiếm cho bằng được nhiều tiền, Grant khuyên rằng nên làm tất cả, làm với tinh thần cho đi mà không cần nhận lại sẽ thành công sẽ gặt hái nhiều hơn và có được cả sự ấm lòng.

 

Giáo sư Grant lấy hình ảnh Tổng thống Abraham Lincoln làm ví dụ. Lincoln đã quên mình, rút khỏi cuộc đua Thượng viện vào năm 1830, nhường ghế cho đối thủ của mình. Và kết quả là ông đã chiến thắng trong cuộc bầu cứ năm sau với sự ủng hộ của Đảng đối lập.

 

Những cuốn sách dạy kinh doanh hay quản lý hay, luôn kể những câu chuyện, những hoàn cảnh ly kì, kèm theo một số thuật ngữ mang tính hư cấu và cảm xúc đã dẫn dắt  người đọc hưng phấn như một chiến binh. Còn Grant thì chia các nhà quản lý thành ba nhóm người cơ bản:

 

Người độc tài, luôn tìm cơ hội quyền lực, luôn muốn thu nhận về mình.

 

Người thực dụng, có lợi mới làm và luôn trao đổi một-một

 

Người luôn cho đi mà không yêu cầu nhận lại bất cứ điều gì.

 

Ông lạc quan hơn với nhóm người thứ ba, nhưng cũng tỉnh táo nhận xét rằng họ có những thử thách thật sự của riêng họ. Một ngày nào đó, cuộc sống của họ sẽ giống như “tấm thảm chùi chân trước nhà” mà bất cứ ai cũng có thể sử dụng. Ông cũng cẩn thận xây dựng một thế giới quan để lý giải và bảo vệ quan điểm của ông với nhóm người không quan tâm đến mình. “Sẽ có những anh chàng thật sự tốt bụng mà chưa bao giờ được thăng  tiến, nhưng điều đó không có nghĩa thế giới của anh ta kết thúc như vậy” Grant cho biết.

 

Luận điểm của Grant còn đang được phân tích và tranh cải tại Đại học Wharton, nhưng hầu hết mọi người phản biện đều đồng ý rằng, người hào phóng sẽ có lợi cho tất cả mọi người bao gồm cả bản thân mình. Có rất nhiều giáo sư cho rằng, người hào phóng nhận nhiệm vụ thoải mái hơn và đó như một quyền lực khiến nhiều người khác ủng hộ họ thành công. Một báo cáo cho rằng, những nhà đàm phán có khả năng suy nghĩ về thiệt hại và lợi ích của người khác thì dễ đạt thoả thuận tốt hơn trong cuộc họp.

 

Trở thành “thảm chùi chân” có thể là cơn ác mộng, nhưng nếu có một vài nguyên tắc cơ bản giúp những người hào phóng đừng trở thành những kẻ cả tin , thì đây chắc chắn một cách sống linh hoạt, dễ thích nghi và sẽ nhận nhiều “may mắn” từ người khác.

 

Vân Anh (Tổng hợp)

www.nhuongquyenvietnam.com

0 người thích


Ông chủ Alibaba: "Nhỏ mới đẹp"